Sau lưng Ba

Miss

Quyền Chủ tịch Hội Từ Thiện CVT
Thành viên BQT
Tham gia
18 Tháng năm 2011
Bài viết
1,288
Điểm tương tác
5
Hồi con còn bé, có một người đàn ông ngày ngày vẫn chở con đi trên chiếc xe “mui trần” hai bánh hết con phố này đến con phố khác, bất kể dưới cái nắng chói chang gần 40 độ C hay trong mùa mưa bão trắng xóa đất trời.

Hồi con còn bé, có một người đàn ông vẫn quen chạy xe ở vận tốc 30km/h, bởi trước mặt và sau lưng luôn có hai con người bé nhỏ cần người đàn ông ấy bảo vệ.

Con gái ngồi sau lưng ba, với thói quen nắm hờ lấy vạt áo người ngồi trước, tận hưởng cảm giác vững chãi và an toàn - cái cảm giác con vẫn hay **** tìm đâu đó ở một hình bóng khác ngày con lớn lên.

Sau lưng ba, với con gái là cả một khoảng không gian tuyệt vời - được chở che, được bảo vệ, được yêu thương, được an toàn. Là lúc con thoải mái thả hồn mình đi đâu đó - lạc giữa bầu trời, lạc giữa dòng người, lạc trong mớ suy nghĩ bòng bong của một đứa con gái mới lớn…

Sau lưng ba một ngày đã xưa, có đứa con gái nhỏ xíu gục vào tấm lưng rộng lớn và vững chãi của ba ngủ ngon lành. Lẫn trong giấc ngủ mơ màng của con, loáng thoáng đâu đó có tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng một người đi đường nhắc: “Con gái đang ngủ gục kìa!”. Ba nhìn ra sau, thấy đứa con gái đang lơ mơ ngủ, vòng một tay ra sau giữ con, rồi cứ thế mà một tay lái xe về đến nhà. Con gái được tấm lưng và vòng tay của ba nuông chiều, được đà lấn tới, lại tiếp tục ngủ say.

Ba của con luôn đi xe chậm rãi và an toàn, thế nhưng cũng có lần không tránh khỏi tai nạn. Một chiếc xe đi trước lách qua rồi tông sầm vào đầu xe của hai ba con làm cả hai ngã nhào xuống đất. Điều đầu tiên ba làm là đưa tay ra đỡ con và hỏi con có bị làm sao không. Con gái rơm rớm khóc, không phải vì đau, mà là vì thấy máu chảy ra từ cánh tay của người đàn ông con thương nhất trên đời.

Cũng có một lần con gái đi xe đạp và gặp tai nạn. Chiếc xe nát bét, con gái may mắn chỉ bị trầy sơ sơ ở chân. Nhưng cái cảnh tượng kia cũng đủ kinh hoàng và ám ảnh khiến con về nhà chỉ nằm trong chăn và khóc. Mọi người xung quanh đi qua đi lại hỏi con bị đau ở đâu, con cũng chỉ lắc đầu. Đến khi ba về, xem sơ qua vết thương của con, trấn an mọi người rằng con chỉ hơi sợ thôi, không sao cả. Cảm giác có một người luôn hiểu mình làm lòng con nhẹ tênh.

Có Ba ở bên, con gái không sợ gì nữa hết.

Con gái 20 tuổi vẫn giữ nguyên sở thích được ngồi sau lưng ai đó trên một chiếc xe máy và đi loanh quanh phố phường. Vẫn giữ nguyên thói quen nắm hờ lấy vạt áo người ngồi trước chỉ để thấy an toàn hơn. Vẫn không quen được nếu người ta có lái xe nhanh một tí, bởi con sợ phải nhìn thấy cảnh một ai đó đau đớn, đặc biệt là người con yêu thương. Vẫn đôi lúc buồn ngủ và thèm được ngủ gục, nhưng hai mắt vẫn gắng gượng…

Để tìm thấy một tấm lưng khác khiến con thực sự thấy an toàn và được chở che, có thể còn cả một chặng đường dài…
 

Bình luận bằng Facebook

Bên trên